Họ tự sống được và được coi là những nhà thể thao sung túc bậc nhất Việt Nam hiện cũng nhờ tính cầu tiến và ưng ý mở cánh cửa bước ra bên ngoài thế giới
Hoặc giả nếu có cách tân (như bóng chuyền, xe đạp, tennis. Ảnh: DŨNG PHƯƠNG - NGUYỄN NHÂN Thể thao Việt Nam vẫn chưa chuyên nghiệp, và đấy là một thực tại đáng tiếc dù chúng ta đã rất cố gắng phấn đấu vì điều đó. 000 USD, chưa kể tiền thưởng nếu đạt thành tích cao. Vấn đề ở đây chỉ còn là con đường để đạt đến trình độ chuyên nghiệp, kiểu như Nguyễn Tiến Minh hay Lê Quang Liêm đang đi.
Để đạt được thành công của ngày bữa nay, cả Quang Liêm lẫn Tiến Minh đều có quá trình phấn đấu mệt mỏi, phải hy sinh nhiều thú vui của tuổi thơ, tuổi xanh chỉ để đạt đến cái đích mà ngay từ đầu họ đã nhắm đến: VĐV chuyên nghiệp! tiếng tăm, tiền nong có đủ, nên có thể khẳng định Nguyễn Tiến Minh và Lê Quang Liêm là 2 nhà thể thao thành đạt thực thụ ở xứ Việt.
Nói cách khác, ngoại trừ 2 nhà thể thao đang vận động tích cực theo hướng chuyên nghiệp thực thụ như họ, làng thể thao Việt Nam vẫn chưa thoát khỏi tư duy chờ được Tổng cục TDTT hoặc địa phương rót kinh phí đầu tư đào tạo, sắp đặt kế hoạch huấn luyện và thi đấu trong nước, quốc tế.
Đại phần lớn các môn thể thao vẫn chưa thoát khỏi tư duy kiểu cũ, nghĩa là chờ được đầu tư và rập khuôn về đào tạo, khả năng áp dụng khoa học TDTT vào công tác huấn luyện yếu. Giờ đây, Tiến Minh bộc trực được mời dự những giải đấu danh giá, luôn có tên trong nhóm những hạt giống của các sân chơi Open, Super Series, giải VĐTG… Vừa rồi, anh còn được CLB Pune Vijetas (Ấn Độ) mời về thi đấu với phí tổn lót tay lên đến 44.
Nhưng VĐV điền kinh, bóng chuyền, cầu lông, cờ vua, bóng bàn, quần vợt, xe đạp… lại nắm giữ lợi thế tiếp cận tính chuyên nghiệp nhanh hơn bóng đá, chí ít là ở Việt Nam. Tự nuôi sống bản thân mình nhờ thiên tài xuất chúng kiểu như tay vợt Nguyễn Tiến Minh hay kỳ thủ Lê Quang Liêm là chuyện rất hiếm
) Cũng chưa mang tính triệt để, rất ngập ngừng và thường lo sợ bị thất bại. O 0 o Bóng đá là môn thể thao từ lâu đã được thừa nhận là đặc biệt (dù chưa đạt đến thứ hạng chuyên nghiệp), có mức đãi ngộ cao vượt qua mọi giới hạn.
Xuất hành điểm của 2 VĐV TPHCM cũng không khác nhiều so với hàng ngàn VĐV ở những môn thể thao khác. LÊ HÙNG. Na ná như vậy, Đại kiện thừa tướng tế Lê Quang Liêm mỗi năm “ẵm” cả tỷ đồng bạc thưởng ở các giải thế giới, châu lục, chưa kể đến việc hưởng lợi từ những lần khoác áo các CLB nước ngoài thi đấu trong thời kì ngắn.
Còn nói xác thực hơn, họ là những VĐV thể thao chuyên nghiệp – mơ ước của hàng ngàn đồng nghiệp khác trên dải đất hình chữ S. Tiến Minh (cầu lông) và Quang Liêm (cờ vua) giờ đã tìm được chỗ đứng kiên cố trong làng thể thao thế giới.
Vì thế mới nói chuyên nghiệp vẫn là một giấc mơ đối với thể thao Việt Nam. Có điều, nhờ sự trợ lực từ gia đình, nhờ cố kỉnh vươn lên của chính bản thân (dĩ nhiên một phần là nhờ vào sự năng động của Liên đoàn Cầu lông, Cờ vua TPHCM cũng như nhà nước), Tiến Minh và Quang Liêm thậm chí giờ đây đã tìm được chỗ đứng kiên cố trong làng cầu lông và cờ vua thế giới.
Người ta vẫn thường cho rằng sẽ khập khễnh nếu đem so sánh thu nhập giữa một cầu thủ bóng đá với một VĐV môn thể thao khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét