Nhưng tôi biết rằng dù bạn có là một chàng gay, hay bạn có là người như thế nào đi nữa thì mẹ bạn vẫn sẽ thương xót bạn, bởi tình thương của người mẹ là vô hạn bến và vô điều kiện
Ngày Khanh quyết định nói chuyện với gia đình là ngày anh thấy hồi hộp nhất. Là người trong cuộc, hiểu được thảy trăn trở, khao khát của các bạn trẻ ấy, cả Khanh và Nguyên đều núm tham gia diễn đàn dành cho người đồng tính, viết thư động viên, san sớt kinh nghiệm tới các bạn kém may mắn hơn mình.
Miễn sao Khanh được sống thoải mái là gia đình tôi hạnh phúc rồi” - bà Oanh kể. Nhưng các bạn quên mất một điều hạnh phúc thật sự của bố mẹ là khi nhìn thấy con được sống là chính mình, chứ không phải là thứ hạnh phúc giả tạo. Bà bảo: “suy nghĩ của tôi đơn giản lắm vì mỗi người sinh ra mang theo một định mệnh mà không ai có thể chọn lọc nên tôi hài lòng sự thực đến với mình một cách điềm nhiên dù việc đó tốt hay xấu.
Không thể biểu đạt được cảm giác lúc đó của mình như thế nào, nhưng thật sự tôi rất đau lòng.
“Các bạn day dứt vì không được sống thật với giới tính của mình. Bạn hãy tin vào tình của người mẹ bạn nhé! Chỉ cần mẹ thôi cũng đủ, mẹ sẽ là chỗ dựa vững vàng cho bạn vượt qua những sóng gió trong thế cuộc này”. Các bạn đồng tính thường nói với nhau: “Con người sinh ra có quyền được sống thật với chính bản thân mình và được gia đình thương xót, nhưng nghiệt ngã thay, với những người đồng tính thì họ luôn bị bức chọn một trong hai thứ ấy”.
“Thế là tất cả được giải tỏa. Khi nghe Khanh nói mình là gay, tôi bị sốc nặng. Thế là bà Oanh lên lịch cưới, tự tay đặt may áo dài ở VN, mua quà biếu khách và làm những gì cấp thiết nhất để chuẩn bị lễ cưới của hai con.
Dù con có như thế nào đi chăng nữa thì con vẫn là con trai của cha”. Khanh cho biết mỗi ngày họ nhận được hàng trăm comment, thư điện tử của các bạn trẻ. Sau đó bà biết Khanh chỉ sợ bà buồn vì sẽ không thể cho bà những đứa cháu nội. Cả hai rất bận rộn, nhưng vẫn dành thời gian truy cập blog, trả lời email tham mưu của các bạn đồng tính ở VN.
Tâm sự ấy của ông đã làm nhiều bậc ba má có con là người đồng tính phải suy nghĩ. Hiện hai con sống với nhau thật yên ấm, hạnh phúc. Mãi đến năm 20 tuổi, Khanh mới nhận thấy sự dị biệt về gu tính dục của mình khi nghiêng về người đồng giới.
Nếu biết được rằng bạn đã phải sang trọng những ngày tháng cô đơn không ai chia sẻ ra sao, những xúc cảm tiêu cực và vô vọng thế nào, kiên cố mẹ bạn sẽ thương xót bạn lắm mà không nỡ trách cứ bạn một lời nào đâu.
” Kỳ 6: “Phòng xe duyên" les-gay. Người mà các bạn quyết định thành thân sẽ là người bất hạnh nhất, họ không có tội và không đáng bị lừa dối” - Khanh và Nguyên san sớt. Bà Trịnh Kim Oanh (66 tuổi, mẹ của Khanh) bồi hồi nhớ lại: “Khanh là con trai độc nhất trong gia đình. Kỳ 5: “Mẹ ơi, con là gay.
Giới tính thì tôi nghĩ đã được an bài, dù mình muốn hay không cũng vui lòng ưng”. Đám cưới của Khanh và Nguyên diễn ra tháng 12-2006 ở Canada, theo phong tục của người VN
Không phải đau vì mình có một đứa con là gay, mà vì tôi nghĩ Khanh không muốn chấp nhận sự thật ấy”. Nhưng cha Nguyên đã nhẹ nhàng nói: “Cha biết sự thực này lâu rồi con trai ạ! Nhưng cha đã đợi và tin một ngày con sẽ tự nói ra. Trong một lần về VN thăm quê, khi nghe các bậc phụ huynh than vãn con trai mình là người đồng tính, cha Khanh đã nói: “Con của quý vị là người đồng tính nhưng luôn ngoan ngoãn, có hiếu với bác mẹ, sống rất tốt thì có hơn những người dị tính khác mà hằng ngày báo chí đưa tin giết người, cướp của, bạo hành bác mẹ hay không? Giữa hai đứa con đồng tính và dị tính như thế thì quý vị chọn đứa nào?”.
Thấy hai con yêu và dọn về sống với nhau đã lâu mà không tổ chức đám cưới, bà Oanh đã chủ động hỏi: “Tụi con tính bao giờ thì cưới?”. Riêng tôi thì con mình có là gì tôi vẫn sẵn sàng hài lòng vớ, vì tôi thương các con nhất trên đời.
Với Nguyên thì mọi thứ có phần đơn giản hơn. Đó là một đám cưới nhỏ nhưng ấm cúng được tổ chức ở nhà thờ, hai người đàn ông mặc áo dài VN nắm tay nhau tiến vào thánh đường trong tiếng vỗ tay chúc phúc của bạn bè và gia đình hai họ.
Theo tôi thấy thì còn hơn một số cặp vợ chồng thường ngày khác. Những suy nghĩ rất giản dị ấy của cha mẹ đã chắp cánh cho hạnh phúc của Khanh và Nguyên được bay cao, bay xa. Lần trước hết Nguyên lấy hết gan dạ để nói cho gia đình mình là người đồng tính với tâm cảnh khôn cùng căng thẳng.
Hàng trăm câu hỏi đặt ra trong đầu Khanh. Nhưng rồi Khanh đã học cách ưng ý bản thân mình. Ngày nay Nguyên làm nghiên cứu về băng đá cho Bộ Môi trường, còn Khanh làm kiến trúc cho Bộ Nông nghiệp Canada.
Cho đến hôm nay, bà Oanh vẫn giữ nguyên những suy nghĩ giản dị cho con trai mình, đó là “hạnh phúc khi con có một cuộc sống đàng hoàng”. Khanh cũng như bà, sẵn sàng chấp nhận tất những gì đến với mình. Vợ chồng bà Oanh cùng Khanh và Nguyên ở Canada - Ảnh nhân vật cung cấp Đám cưới của Đinh Công Khanh và Nguyễn Thái Nguyên diễn ra năm 2006 ở Canada - Ảnh nhân vật cung cấp Bên cạnh những bức ảnh là rất nhiều bình luận diễn đạt niềm mong mỏi của các bạn đồng tính ở VN về cuộc sống hạnh phúc ấy.
“Đa số các bạn đều tâm tư với Khanh và Nguyên rằng họ quyết định hi sinh hạnh phúc riêng vì ba má, sẽ lập gia đình, sinh con và sống như bao cặp nam nữ khác.
Nhiều bạn bảo truy cập Facebook, blog của chúng tôi như một chỗ cư trú bình yên” - Khanh nói. Cả Khanh và Nguyên đều bất thần vì trước giờ họ sống với nhau nhưng không nghĩ đến chuyện cưới xin. Tôi cho con trai biết rằng mình chẳng bao giờ ép Khanh phải lấy vợ hoặc có con nối dõi dòng giống như các cụ ngày xưa.
Điều gì đã mang đến cho Khanh và Nguyên hạnh phúc trọn vẹn mà nhiều bạn trẻ đồng tính ở VN luôn ước ao? Câu trả lời của Khanh và Nguyên rất đơn giản đó là vì có “sự ủng hộ của bác mẹ”. “Bạn lo lắng rằng những người thân trong gia đình sẽ không còn yêu bạn khi biết bạn là gay? Bạn bè, họ hàng hay người nhà của bạn thì tôi không biết. ”. Bà thường nói: “Tôi không hiểu vì sao những phụ huynh có con đồng tính lại kỳ thị con của họ.
( Trích Blog Đinh Công Khanh - Nguyễn Thái Nguyên) TÂM LỤA ------------------------------------ * Tin bài liên hệ: Kỳ 1: Giữa hai mảng sáng - tối Kỳ 2: Hành trình trơ khấc Kỳ 3: Bạn cùng phòng Kỳ 4: Chuyện các mẹ.
Các bạn trẻ mơ về cuộc sống được như Anh và Cưng. Sau khi bình tâm hơn, bà chuyện trò với con.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét