Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

Còn rất nóng Nhà thiết kế Việt Hùng: Cách tân nhưng không được phá vỡ!.

Bởi vậy

Nhà thiết kế Việt Hùng: Cách tân nhưng không được phá vỡ!

Nên chi. Họ chỉ đứng như tượng vậy thôi! Bước chân dành cho áo dài phải ngắn và nhẹ nhàng. Đó không phải là vẻ đẹp chân phương của tà áo dài truyền thống. Quần jeans. Anh nghĩ sao về quan điểm này? NTK Việt Hùng: Điều đó đúng! Áo dài là sự cộng hưởng rất nhiều nhân tố. Song.

Người mặc phải biết ý cầm nhẹ tà áo…! Người mẫu Thủy Hương gắn bó với áo dài xưa nhiều nhất Cái đẹp của áo dài còn là sự cộng hưởng của nhiều nhân tố.

Xử lý sáng tối. Hội nhập và mang tính thời đại. Tà áo dài không phải chỉ là áo dài trắng của nữ sinh Việt Nam được. Áo dài sẽ mất đi sự uyển chuyển. Tha thướt. Thậm chí có những bức tranh không ai xem mà hiểu được. Nhưng tôi vẫn ước mơ làm được nhiều hơn nữa. Chứ không thể phá cách quá đà được. Thời đương đại bây chừ thì không được như vậy.

Giang san đang trên đà hội nhập. Chẳng hạn áo dài phải có hai tà trước sau. Nhưng tôi vẫn chọn áo dài xưa là chủ đạo. Tôi không mong muốn là người sẽ canh tân hay canh tân áo dài cho khác lạ đi.

Thời kì. Nghệ thuật vị nghệ thuật là ở những cuộc thi quốc tế. Sự sáng tạo bao giờ là cần thiết. Vẫn giữ được dáng áo dài truyền thống. Không phải cứ thích làm gì thì làm. Rồi từ đó mình mới truyền ái tình áo dài cho họ.

Nghệ thuật không phải chỉ ở ý tưởng. Khi áo dài được công nhận là quốc phục thì sẽ có tác động làm cho tình yêu của giới trẻ với áo dài mạnh hơn. 90% hoặc hơn số đó nữa. Bây giờ béo phì nhiều quá. Còn 90% là nghệ thuật vị nhân sinh. Nhanh quá khiến áo nhăn hơn. Những người nhiều thế hệ trước đã giữ gìn đến tận giờ.

Tôi quan niệm như vậy là con gái hư. Lụa là. Đến hiện tôi có gần 100 đầu sách về áo dài.

Áo dài nay. Nghĩa là áo dài chỉ mặc với quần dài. Điều này trên sân khấu nhiều lắm. Vì để khẳng định mình nhiều hơn. Nhung tuyết. Nhưng lợi nhuận thu về có thể lên tới 60%. Cho thanh nhã còn phụ thuộc rất nhiều vào cốt cách của người mặc chứ không hoàn toàn chỉ phụ thuộc vào bộ đồ. Vì ở đây người nghệ sĩ bay bổng với những thiết kế của họ.

Nhưng với tôi áo dài đã là quốc phục rồi! Hơn nữa. Thời nay. Như thế không tác động mạnh đến người xem vì thí sinh không đứng trên sân khấu quá 10 giây. Xót thương nó hết mình. Trên báo chí có đưa nhiều hình ảnh “thảm họa” áo dài xuất hiện cùng các ngôi sao. Nếu quay trái lại thời gian thì chưa chắc áo dài nay đã phức tạp bằng xưa đâu! Để làm lại được áo dài xưa hiện giờ rất khó.

Các mẹ. Khi ra đường họ vẫn mặc áo dài bởi đó là cốt cách. Sau tình ái gia đình là tình ái áo dài. Nhưng đó lại là rất nghệ thuật. Là những gì đúc kết từ ngàn xưa. Các thiết kế của Hùng chỉ có 10% nghệ thuật vị nghệ thuật thôi. Tức là trong thời gian ngắn nhất.

Bản thân Việt Hùng nếu cân đối giữa áo dài xưa và nay thì áo dài xưa chiếm ít ra là 70% trong các mẫu thiết kế. Có vướng víu nhưng không thể vướng bằng ngày xưa. Chất liệu và cách may. Chúng ta không nên quá khe khắt khi không cho mặc áo dài với quần tây. Lanh. Khoan thai quá được! Áo dài mới tiện lợi hơn và khi các bạn trẻ đã đón nhận cái mới thì rốt cục họ sẽ chọn ra đâu là điểm dừng về phong cách.

Nó hình thành theo thời gian. Xưa hay nay thì còn tùy. Nhưng với tầng lớp thượng lưu. Độc đáo hiện đại hơn nên áo dài xưa không mang đến hiệu quả kinh doanh như mong muốn. Nếu mặc áo dài mà thấy nội y thì tôi nghĩ là không phải với văn hóa Việt Nam.

Thích hợp với cuộc sống. Thời khắc và thời giá nữa. Bạn có thể mặc áo ngắn chứ đừng lấy lý do vướng víu mà làm chuyện kỳ quái ấy! Nếu quay lại lịch sử. Bởi vậy. Tôi không hủ lậu tới mức không đón nhận quần jeans hay quần tây mặc với áo dài.

Mà phải có bước đi riêng. Vẫn buôn gánh bán bưng. Từng lớp. Bạn là công dân Việt Nam thì phải có bổn phận cống hiến cho giang sơn chứ cần gì phải thi. Nên chi. Họ chú trọng đến từng cái nút. Thi chỉ để có giải thưởng. Màu sắc. Mà cốt cách không phải chỉ một ngày một buổi có được.

Mình muốn giới thiệu áo dài Việt Nam mang hơi thở dân tộc. Chỉ nhung. Xe đạp. Vì thế mà những đường kim mũi chỉ họ thêu thường không làm nhăn vải và chuyển tải được cái tình. Là nề nếp đúng nghĩa.

Thỉnh thoảng lộ cả nội y như khá nhiều trường hợp vừa qua

Nhà thiết kế Việt Hùng: Cách tân nhưng không được phá vỡ!

Còn nếu nghệ thuật vị nhân sinh thì nghệ thuật ắt phải mang hơi thở của cuộc sống. Tôi chỉ muốn làm cho đẹp lên theo cách nhẹ nhõm để dễ đi vào lòng người mà thôi! PV: “Đỉnh cao của cái đẹp là sự giản dị”.

Thiên thời. Thành ra để giải đáp cái nào đẹp hơn. Chỉ có 30% là áo dài nay thôi. Khỏe. Đó không phải là một bộ đồ đẹp - xấu đơn thuần mà là hình ảnh của các bà. Người ta có cái nhìn về cái đẹp khác nhau. Tuy khi đó. Không bao giờ thi thố gì dưới mọi hình thức. Để diễn đạt ý tưởng. Từ môi trường sống gia đình. Khoáng đạt. Để may đúng với người mặc. Vì với tôi áo dài đẹp nhờ tà áo mỏng giản dị mà giờ bỗng dưng có người đi cột nó lại!? Tôi không chấp nhận.

Cuộc sống hiện giờ vội vã quá. Trong khi đó không có NTK lừng danh nào dự. Những người hướng nội hay coi trọng nét thượng cổ thì rất thích áo dài truyền thống ngày trước.

Bước ngoặt để đẩy áo dài lên một tầm cao hơn. San sẻ mà mặc một cái áo quá lộng lẫy thì không phù hợp.

Đơn giản vì những ý trung nhân văn hóa xưa. Tôi xin phép những người thích áo dài xưa. Nếu không tạo được điểm nổi trội thì coi như mất trắng! Muốn mặc áo dài đẹp phải có cốt cách! PV: Mặc một chiếc áo dài thế nào cho đẹp.

Nhưng có điều thế này. Gu họa tiết. Các cuộc triển lãm. Nhưng quần mặc từ mắt cá chân trở lên là không thể ưng ý. Mặc đi đến đâu… và hẳn nhiên song song với việc thăm dò tính cách. Tôi nghĩ sự giản dị đó trong các mẫu thiết kế áo dài truyền thống lại càng cần thiết hơn! Nhưng trái lại. Đi mà tà áo dài lọt vào hai chân thì người đàn bà đó đi để chân quá hở.

Xem những hình ảnh đó. Ví như chuyện cái tà bị kẹp giữa hai chân. Bởi với áo dài thì sự kín đáo phải được đề cao?! NTK Việt Hùng: chuẩn của áo dài là dáng áo ôm sát thân người. Anh đã nói thế. Có khả năng phục chế áo dài xưa thì không nhiều. Chứ nếu tự nguyện cũng khó! Tôi muốn tìm những người cùng đồng hành và chung tình ái với áo dài Việt vì mai sau tôi sẽ làm rất nhiều điều cho áo dài.

Sáng tạo trong phạm vi! PV: Nếu so sánh giữa chiếc áo dài của nữ giới Việt Nam ngày xưa với áo dài hiện đại hiện tại thì anh có nhận xét gì? NTK Việt Hùng: Ở mỗi thời khắc.

Là người chuyên thiết kế áo dài truyền thống. Có nhiều thiết bị tương trợ hơn. Đó là bước chuyển mùa. Nhân viên trang điểm.

Từ người giàu cho đến người nghèo. Thì cũng có vài người nổi loạn. Hùng nghĩ nên dẹp cuộc thi và tụ hợp các NTK có tiếng lại để làm thành “mùa xuân” đúng nghĩa cho trang phục Việt.

Việc được chọn là quốc phục với những tình nhân áo dài như tôi. Đi phải từ tốn. Tơ… PV: Nhưng vải gì thì vải chứ tôi vẫn nghĩ áo dài chẳng thể may bằng loại vải quá mong manh. Lý do là vì sở thích. Xe kéo… nhưng ra đường họ vẫn mặc áo dài vì với họ đó là chuẩn văn hóa.

Anh có cho rằng với áo dài nay. Áo dài là bộc lộ nét duyên thầm của người đàn bà. Họ vẫn mưu sinh. Ngày xưa người dân phải đi bộ. Không phải chỉ trong áo quần. Nhưng những người không phải nghệ sĩ lại muốn thiết kế nghệ thuật phải phục vụ con người. Là ý thức. Nhưng bù lại nó có sự năng động.

Mà còn là cách pha màu. Nên nói rõ thêm là nó có hai trường phái. Nhưng hơn hết. Bởi vậy dù kinh dinh chưa hiệu quả lắm. Hùng phải nhìn được người đó yếu điểm chỗ nào và ưu chỗ nào để che đi hay tôn lên. Nhung the. Cần tình thương yêu. Vậy nên nhà thiết kế y phục. Vải nhung thì dày. Lụa không che được tội mập nên cứu cánh cho họ sẽ có những chất liệu như voan. Anh nghĩ sao? NTK Việt Hùng: Tôi thấy những người thiết kế không có nghĩa cũng yêu áo dài.

Những người làm thiết kế mà xa rời chuẩn mực ắt sẽ tự bị đào thải. PV: Cuộc thi thiết kế quốc phục vừa qua không chọn được mẫu thiết kế nào xứng đáng để làm quốc phục cả.

Với tôi. Có những nghệ sĩ quan niệm nghệ thuật phải vị nghệ thuật. Khi đó. Cái đẹp ở đây không phải là dáng áo. Bởi làm thời trang thì tự do. Họ đến với cuộc thi vì hơn. Những người có thu nhập thấp thì họ chọn cho mình những chiếc áo dài rất đơn giản về màu sắc. Về chuyên môn. Phức tạp nào đó! Nhưng với áo dài nói chung. Với thường dân. Mềm dịu.

Một bộ sưu tập áo dài truyền thống của NTK Việt Hùng PV: Nếu cách đây vài năm. Thưa anh! NTK Việt Hùng: Nói chung. Dù mang hơi thở đương đại thế nào thì vẫn phải kế thừa và quý trọng nét truyền thống của áo dài cũ? NTK Việt Hùng: Mỗi người thiết kế đều đặt cho mình chuẩn riêng.

Nhưng áo dài không phải nơi để họ biểu thị tính cách đó. Có tiền thưởng và có dịp PR cho bản thân sao? Riêng bản thân Hùng. Là sự quý trọng dành cho những người xung quanh.

Giản dị sẽ dễ đi vào lòng người hơn một thứ bất ổn

Nhà thiết kế Việt Hùng: Cách tân nhưng không được phá vỡ!

Có những thứ thiết kế ra chỉ để phục vụ nghệ thuật. Sáng tạo nhưng phải biết dừng để giữ cốt cách và người mặc nó không phải muốn đi thế nào cũng được. Là sự e lệ của đôi tà áo. Người nghệ sĩ hay mặc áo dài với quần jean thì nay áo dài lại đi với quần short! Anh nghĩ gì về sự gán ghép này? Có vẻ như nó đang là một trào lưu.

Tôi yêu nét văn hóa xưa của chiếc áo dài nên tôi luôn muốn được thấy nét xưa đó đi trong tầng lớp ngày nay. Mặc áo dài phải có cốt cách. Đũi. Chúc tình yêu của anh dành cho áo dài Việt sẽ luôn thăng hoa! Trúc Vân (thực hành). Vì qua đó người ta còn nhìn thấy hình ảnh một người đàn bà Việt Nam mới. Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Nhịp sống tăng tả hơn nên họ thêu giật tay mạnh quá.

Nhà thiết kế Việt Hùng PV: Ở bất kỳ lĩnh vực nào chứ không riêng gì với thiết kế. Vì cốt cách không có. Thua. Tôi tin sự cải cách của mình. Thích dáng xưa là tôi có cải cách áo dài nhưng vẫn không phá vỡ lề lối.

Chẳng thể bắt những bạn trẻ năng động chọn bộ áo dài quá lả lướt. Tôi rất thích triết lý đó.

Có nhiều người mặc áo dài nhưng tôi không cảm thấy được phong độ chiếc áo dài. Anh thấy thế nào? NTK Việt Hùng: Nói chung là tôi buồn. Các chị. Làm tóc phải nuốm tạo ấn tượng cho thí sinh trên sàn catwalk.

Nhưng chúng ta đừng hòa tan! PV: Anh có ủng hộ việc áo dài sẽ trở thành quốc phục trong mai sau không? NTK Việt Hùng: Với tôi. Gấm. Áo dài phải mặc với quần dài! PV: thời kì vừa qua. Mười mấy năm gắn bó với nghề. Còn áo dài chỉ được tự do trong phạm vi cố định. Thí dụ. Anh nghĩ thế nào về điều này? NTK Việt Hùng: Sự giản dị không chỉ trong các mẫu thiết kế mà còn là trong cách sống bình thường của tôi.

Khi yêu nó thì mình đi kiểu khác. Việc áo dài được xác nhận chính thức là quốc phục có thể không phải việc quá lớn. Người đẹp phải kịp tạo dấu ấn với chiếc áo dài mà mình mặc. Áo dài chỉ còn xuất hiện ở một số nơi ép thôi. Cuộc sống nên mở mang lòng với mọi người. Bằng ngọc và áo dài thì có những họa tiết trang hoàng rất cầu kỳ. Nếu cuộc sống bận rộn quá. Hiện thời người ta yêu chuộng cái gì mới lạ.

Vì đó là giá trị văn hóa. Nhanh nhẹn. Tôi cũng không đi dù rất yêu áo dài. Áo dài mà người mặc nó không nhận ra đó là áo dài thì đó là lỗi lớn của người thiết kế. Có một số NTK lại lạm dụng sự sáng tạo dẫn đến việc phá vỡ nét đẹp truyền thống của áo dài xưa. Trong khi cuộc sống hiện thời. Áo dài nay thì đa dạng chất liệu hơn rất nhiều. Không thể mặc áo dài.

Cũng như nhà thiết kế phải kế thừa và phát huy những giá trị sẵn có. Điều gì thuộc về giá trị thực thụ ắt sẽ tồn tại lâu bền! PV: Công bằng mà nói thì với áo dài cũng nên phân biệt giữa thời trang theo phong cách thời trang trình diễn và thời trang ứng dụng đời sống? NTK Việt Hùng: xác thực là như vậy! Trong triết học có nghệ thuật vị nghệ thuật và có nghệ thuật vị nhân sinh.

Tôi muốn mọi người nhìn theo hướng mở hơn. Đó chỉ là sự ngụy biện cho việc muốn tả tính cách của NTK nào đó. Nếu mời tôi đi thi về thiết kế quốc phục dân tộc. Trẻ. Sự bay bổng. Ngày xưa. Kỹ thuật may hay màu sắc nữa mà là góc nhìn thẩm mỹ của mỗi người. Ông bà ngày xưa đâu có dạy cho con gái đi dang chân ra như thế! Rồi khi có dấu hiệu gió khiến tà áo bay.

Nhưng nó sẽ cũng cố và là động lực rất lớn với những người cống hiến. Gần đây xuất hiện nhiều mẫu áo dài không những kì quái mà còn quá cầu kỳ của các NTK. Ngược lại. Với số vốn tôi bỏ ra là 30%. Làm áo dài khó hơn thời trang thường ngày. Phải khỏe mới đẹp được.

Muốn tạo ra cái gì mới lạ. Địa lợi nhân hòa. Tôi thường hỏi người ta dùng áo dài này mặc cho buổi sáng hay buổi chiều. Để bộ phận giới trẻ tiếp cận. Áo dài cũng vậy. Phải biết tính cách của họ như thế nào để chọn áo dài gần với con người họ. Nghệ thuật và cái đẹp không có chuẩn nhất quyết nên khó định hình được đến đâu là điểm dừng của sáng tạo. Thời trang cũng vậy. Bên cạnh một số người có tâm với áo dài.

Chúng ta phải làm sao thuyết phục giới trẻ đến với áo dài trước đã. Còn chuyện họ có gắn kết lâu bền không thì khác.

Chẳng hạn đi đến một nơi rất nghèo. Nên. Thậm chí nút có thể bằng vàng. Ngày xưa ở khắp cùng ngõ hẻm. Bởi ngày xưa họ có tâm muốn thêu lên tà áo của mình mặc một cái gì đó rất Việt Nam. Trong công việc kinh dinh; dù rằng hiệu quả kinh doanh thấp hơn áo dài đương đại rất nhiều.

Tình ái với áo dài không nhiều thì không bao giờ mặc áo dài đẹp. Còn giờ người ta bị cơm áo gạo tiền chi phối. Các cô. PV: Ngoài sáng tạo của NTK thì chất liệu để may áo dài cũng đóng góp một phần quan trọng tạo nên những chiếc áo dài đẹp phải không anh? NTK Việt Hùng: Chất liệu may áo dài ngày xưa đơn giản lắm. Chính quyền vẫn đang còn cân nhắc điều đó. Áo ngày xưa thêu tay rất đẹp.

Tuy nhiên. Còn khi tấm mặc sẽ đi kiểu khác. Kể cả có những loại vải không bao giờ dám nghĩ sẽ dùng để may áo dài họ vẫn may lên được thành bộ áo dài. Chứ không phải quần ngắn.

Như vậy sẽ thành công hơn! PV: Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện thú vị này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét