Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

Nếu bạn phải chọn lại

Em là P.H.N.M, sinh ra và lớn lên ở Biên Hòa – Đồng Nai, hiện là sinh viên năm nhất của một trường Đại học công lập danh tiếng tại thành thị Hồ Chí Minh. Em viết thư này với ước muốn được chuyển đến học tại trường Đại học Sư phạm TP Hồ Chí Minh ngành Sư phạm Lịch sử - con đường phù hợp mà em nghĩ em phải theo.

Đã từ lâu em yêu quý nghề dạy học, đó là cảm xúc rất tự nhiên của bất kỳ người học trò nào được những thầy cô tận tụy khuyên bảo. Em có được may mắn được học thầy Quân, cô Ngân, thầy Hùng, thầy Mai… - những con người luôn yêu nghề, quý trò ấy đã để lại nhiều kỉ niệm trong em cũng như ảnh hưởng đến em trong quyết định viết thư cho thầy để khẳng định em sẽ tuyển lựa nghề dạy học. Thầy cô hàng ngày vẫn bình dị lên lớp với những bài giảng thân thuộc. Điều em nhận được từ thầy cô không chỉ là những kiến thức mà còn là những tình cảm người dạy gửi gắm. Đó là ước vọng của người thầy, mong muốn qua những tri thức mình truyền dạy, học sinh có hiểu biết hơn cả thầy và hơn hết là thành nhân. Giá trị của người thầy là lâu dài, nó không hào nhoáng và dễ nhận thấy, nó thấm vào tâm thức người trò, thành thử mà bữa nay – sau rất nhiều lần bỏ lỡ, em quyết định chọn lọc nghề dạy học vì đã cảm nhận được giá trị quý giá ấy từ những thầy, cô em yêu quý. Em mong có nhịp được chọn lại.

Dạy là một nghề, đã là nghề thì phải học. Có người nói “Ai dạy mà chẳng được”, em không tin thế, dạy là nghề chuyên biệt mà mọi tri thức và phương pháp của người dạy có ảnh hưởng không nhỏ với người học. Người thầy cần được đào tạo bài bản và có tâm thì mới có thể dạy người khác. Em nhận ra điều này khi tương trợ các thầy cô chỉ dẫn các em tiểu học sinh hoạt và học tập hè tại Nhà Thiếu nhi Đồng Nai trong đợt làm thêm trước khi thi Đại học. Công việc không hề đơn giản và em thấy mình thiếu kỹ năng sư phạm. Em muốn được học những tri thức và kỹ năng giúp mình có thể đeo đuổi ngành. Theo em nghĩ môi trường tốt nhất để học chính là trường Sư phạm.

Khi học Sư phạm, em xin chọn ngành Sư phạm Lịch sử. Lịch sử đã để lại ấn tượng trong em từ những câu chuyện của mẹ và những bài giảng của cô. Mẹ lớn lên trong thời kỳ có nhiều biến động – chiến tranh. Mẹ biết thế nà đau thương, mất mát, thế nào đói ăn, thế này đi lính, thế này nỗi buồn vô bờ khi “Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa” ngày Bác mất. Những tình cảm về con người, về thời đại ấy chừng như em cảm nhận được phần nào.

Những bài giảng của cô khiến cho những câu chuyện kí vãng thêm hoàn chỉnh. Em chẳng thể nào quên bài học về thắng lợi Điện Biên Phủ 1954, chỉ bằng phấn trắng – bảng đen, cô giáo đã thuật lại diễn biến trận đánh thật sinh động. Theo lời kể của cô, từng mũi tên viên đạn như lướt trước mắt chúng em, cả lớp ai cũng nín thở hồi hộp nghe cô kể chuyện. Cả lớp vỡ òa khi cô kể về thắng lợi của ta… Lịch sử có ở mọi nơi từ trong đất, trong con người, kể cả cây đại thụ kia cũng chứng kiến bao thăng trầm, biến cố. Biết đâu có bao người lính hành binh qua nó, hay có những người đã nằm lại nơi ấy cho mọi bóng cây ngọn cỏ mãi là của người Việt. Học Lịch sử để biết hiện tại bữa nay được hình thành từ kí vãng như thế nào, từ đó hiện tại phải ra sao để tương lai tươi đẹp.

Tuy không là học sinh giỏi môn Lịch sử, nhưng em yêu quý Lịch sử đơn giản cho nên. Và cũng vì “Dân ta phải biết sử ta”, học để biết mình là ai, hay dở thế nào, để mà tự hào và để mà cố xứng đáng với tiền nhân. Mong rằng tấm lòng yêu Lịch sử của em có thể sẻ chia cho các bạn trẻ khác khi em trở thành cô giáo Lịch sử.

Chọn lọc học Sư phạm đồng nghĩa em sẽ không học ngành học hiện em đang theo học. Dù đó là ngành hay, và em cũng khá thích, em sẽ không hối khi tự nó. Lí do em đến với ngành học này vì đây là ngành của gia đình, ngành mà người ta xem trọng, có lương hướng khá, ngành mà nhiều lãnh đạo từ đó mà ra… Một năm qua học rất nhiều điều. Một năm đủ để biết những người bạn và quen với cách học ở đại học, dù cũng có những niềm vui nhưng em vẫn luôn ray rứt trong lòng.

Một năm đủ để em nhận ra mình không hợp với ngành em đang học và là một năm để em nhận ra khuynh hướng của em là làm thầy cô giáo… Em thấy mình như “Những kẻ lạc đường” mà Báo tuổi xanh cuối tuần số 7-13-15/2013 đã viết: những bạn trẻ thiếu định hướng ngành mình yêu thích và theo đuổi, mọi sự lựa chọn là miễn cưỡng, miệt mài ôn thi để vào đại học và học đại, đến đâu thì đến rồi tự nhủ số mình là như vậy. “Người không mục đích, không lý tưởng như ngựa không cương, như thuyền không lái”. Em cũng đã như thế, cho đến khi nghĩ đến câu slogan của hãng Apple “Think different” – Nghĩ khác đi. Nghĩ khác đi, em tin mình có thể chọn lại con đường nghề nghiệp mình gắn bó.

Có câu “Lý trí có thể mách bảo ta điều phải tránh, còn con tim sẽ chỉ cho ta biết điều ta nên làm”. Con tim đã thôi thúc và lý trí đã thuận theo vì em đã cân nhắc mọi khó khăn khi chọn lựa con đường dạy học. Cuộc sống có phần khó khăn về kinh tế mà mọi thầy, cô gặp phải từng làm em chùn bước trước quyết định lớn này. Nhưng giờ, ngăn cản, khó khăn ấy không còn là rào cản nữa, dạy học là điều tốt nhất em nên tuyển lựa.

Em có tham khảo văn bản qui định của Bộ Giáo dục và Đào tạo và thấy mình không thuộc các trường hợp chuyển trường, ngoài trường hợp nhận được sự đồng ý của trường chuyển đến. Vì thế với mong mỏi được đi đúng hướng Sư phạm Lịch sử của mình, em mong được sự chấp nhận của Ban Giám hiệu trường Đại học Sư Phạm TP Hồ Chí Minh cho em vào học năm nhất Sư phạm Sử từ năm học sau. Vì em viết lá thư này vào thời điểm việc nộp hồ sơ thi Đại học đã qua lâu và em không còn cơ hội thi vào ngành Sư phạm trong năm nay nhưng em vẫn hy vọng được học tập tại trường sớm nhất có thể”.

PV


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét