Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

Tự tử vì bị ghép ảnh: thiếu kỹ năng sống hay đùa hiểm nguy?

Lá thư của nữ sinh T.L. Có nhắc đến căn do quyết định tự vẫn


Không ít người "giật thột" vì hậu quả của một trò đùa vốn không xa lạ với mạng từng lớp giờ. Cũng có ý kiến cho rằng cội rễ của vấn đề là những người trong cuộc thiếu kỹ năng sống. Cũng không ngạc nhiên khi có bạn đọc đặt vấn đề vai trò của phụ huynh trong sự việc đau lòng này.

Tuổi Trẻ Online giới thiệu quan điểm thạc sĩ tâm lý Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu (giảng sư khoa tâm lý giáo dục ĐH Sư phạm TP.HCM), bạn đọc Phan Ngọc ở Quảng Nam và một số quan điểm khác. Mời bạn đọc theo dõi và tiếp san sớt.

Bố mẹ ở đâu khi con muốn chết?

Câu chuyện nữ sinh vừa học xong lớp 12 Trường THPT Hai Bà Trưng, Thạch Thất, Hà Nội uống thuốc diệt cỏ trẫm mình sau trò đùa ghép ảnh của bạn bè khiến tôi hệ trọng đến nhiều trường hợp tự vẫn của các bạn trẻ khác sau khi bị quở, hàm oan, điểm thấp…

Cần có dụng cụ xóa ảnh cho chủ nhân ảnh

Không nói đến nội dung bức ảnh ghép trên, nhưng việc nữ sinh L. Đòi gỡ bở bức ảnh của mình là chính đáng. Còn việc nam sinh kia đăng ảnh lên mà không có sự đồng ý của bạn nữ là hoàn toàn sai trái. Nhưng ở đây rõ ràng L. Không có cách nào tháo gỡ những tấm ảnh đó. Với tôi, đó là sự bất lực vô lý. Có nhẽ L. Tự tận vì sự bất lực và sự vô lý hơn là vì nội dung bức ảnh ghép.

Đã đến lúc các nhà làm mạng tương trợ dụng cụ xóa ảnh cho chủ nhân của nó, cho dù bức ảnh đó được đăng bởi người khác. Song song cần có sự quan hoài của từng lớp và pháp luật trong việc hạn chế ghép ảnh, đăng ảnh người khác lên mạng một cách tràn lan và không thể khống chế được như hiện thời.

MỘT bạn đọc

Tuổi học sinh nhất quỷ nhì ma, có lắm trò đùa nhắm vào cá nhân chủ nghĩa để gây cười. Hẳn nhiên những người “chủ mưu” không nghĩ rằng nó có thể gây hại đến mạng sống của bạn mình. Khi tham dự trò chơi “ghép ảnh tung lên Facebook”, thiết tưởng các bạn của nữ sinh L. Cũng đơn thuần nghĩ đó là trò chơi gây cười, một trò đang trở nên trào lưu trên mạng tầng lớp. Vấn đề trở nên nghiêm trọng khi trò chơi trở thành quá lố, L. Dọa tự sát và quyết định uống thuốc diệt cỏ sau khi bị bạn bè thách thức.

Hành động của L. Sẽ khiến những bạn dự trò đùa phải suy nghĩ lại trò đùa thái quá của mình. Mặc khác, chúng ta cũng phải nhìn lại hành động dại dột của L.. Trước áp lực bị chọc ghẹo, thách thức của bạn bè, L. Dễ dàng rơi vào tình trạng khủng hoảng, không đưa ra được hướng giải quyết tốt hơn ngoài những suy nghĩ bị động và chấm dứt bằng hành động khiến người nhà phải đau lòng.

Không chỉ L., Nhiều bạn trẻ khác chỉ mới đứng trước một trò đùa, câu mắng, nghi, không thực hành được kỳ vọng của gia đình… đã suy nghĩ thụ động, tìm đến cái chết để chứng minh “Tôi không sai, là người ta ép tôi…”. Trong khi đó, cuộc sống còn đầy rẫy những thách thức, khó khăn, áp lực nặng nề, ước chừng với những tính cách quá nhạy cảm, thụ động như vậy có đối phó và “sống sót” được không?

Điều này còn phải hỏi thêm ở các bậc phụ huynh. Những ông bố bà mẹ luôn muốn bảo vệ con khỏi những “nguy cơ” đã vô tình cô lập con với từng lớp, khiến các em mất đi khả năng xử lý những tình huống mình gặp phải. Trong câu chuyện của L. Đã có một quá trình chuyển biến tâm lý nhưng bác mẹ em không cảm nhận được để quan hoài hơn đến con mình. Nhiều thầy cô giáo biết sự việc nhưng không có động thái trợ giúp em. Phải chăng những biến động tâm lý của các bạn trẻ không phải là “chuyện to tát” để người lớn quan tâm?

Trò đùa này đã không đến nỗi có chấm dứt đau lòng như vậy nếu người lớn can thiệp sớm, nếu L. Được tư vấn hay tự bản thân tìm ra giải pháp hăng hái hơn. Một lần nữa, nên chăng gia đình và nhà trường cần chú trọng hơn việc đưa môn kỹ năng sống vào giảng dạy để bạn trẻ được trang bị tốt hơn về kỹ năng xử lý tình huống và không lúng túng khi giải quyết những điều “tồi tệ” mà mỗi ngày mình đều gặp phải.

AloBacsi.Vn
Theo Phan Ngọc - tuổi xanh


Đừng "giết" bạn bằng trò đùa ác ý!

Lại một sự sống đã mất đi phát xuất từ một lý do vụn vặt. Không biết cần bao nhiêu cái chết nữa người ta mới chịu dạy những đứa trẻ biết xử lý những tình huống không như ý muốn, biết tháo gỡ mâu thuẫn và biết đối đầu với những cơn gió ngược?

Tuổi mới lớn hay nghiêm trọng hóa mọi việc. Phụ huynh và thầy cô cần quan hoài đến những chuyện tưởng chừng “vụn vặt”, nhưng chỉ là lặt vặt đối với người lớn chúng ta, còn đối với học trò, nó thường bị thổi phồng lên đến mức bùng nổ chỉ trong giây khắc nếu không tháo gỡ kịp thời.

Mạng tầng lớp không phải là nơi ta muốn làm gì thì làm. Người bạn “thủ phạm” kia phải ăn năn mạnh mẽ về việc mình làm. Cả triệu bạn trẻ khác cũng phải nhìn vào đó mà biết chùng tay với những trò đùa ác ý, những tấm ảnh “dìm hàng”, những câu trạng thái định đăng mà có thể ảnh hưởng đến sĩ diện của bạn bè mình. Đó là những trò đùa khờ dại.

Bản thân em ấy đã chết đi không còn cứu được, nhưng cả triệu bạn trẻ khác vẫn còn và phải lấy đó làm bài học cho sự nông nổi tạm thời. Các bạn trẻ hãy nhớ rằng: giận dữ là gánh giùm lỗi của người khác, nếu mâu thuẫn mà mình không tự giải quyết được thì nhờ người lớn, nhờ mẹ cha. Nếu thế vẫn không giải quyết được thì mặc thây họ, một tấm hình - một dòng dạng - một số tiền bị mất - một con điểm tệ - một lần thi rớt… tất thảy đều không đáng quý bằng mạng sống của mình. Bởi khi tất đã mất thì tương lai vẫn còn!

Các em cũng cần nhớ: tự giết chết mình là bất hiếu. Làm gì cũng phải nghĩ đến mẹ cha. Nuôi con 18 năm trời để rồi con tự chấm dứt cuộc đời vì chuyện bé cỏn con. Liệu có đáng?

Ths NGUYỄN HOÀNG KHẮC HIẾU (khoa tâm lý giáo dục ĐH Sư phạm TP.HCM)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét