Tác giả luận văn đã ngợi ca một thái độ “nổi loạn” ẩn chứa đằng sau thứ tiếng nói dung tục, chẳng khác nào tiếp nối cho ý kiến chống phá ấy. Thứ nhất, đối tượng nghiên cứu (dù là khóa luận tốt nghiệp cử nhân) không thể là những tài liệu phi chính thống - tức các văn bản chưa được khẳng định chính thức (là các tài liệu trên các trang mạng, tài liệu truyền tay). Với bản luận văn của mình, cô giáo Đỗ Thị Thoan đã dày công nghiên cứu và ngợi ca cái mà những người tạo ra nó-nhóm Mở Miệng-gọi là “ thơ dơ, thơ rác, thơ nghĩa địa”.
Liệu con em chúng ta học được gì từ những thầy cô giáo như thế này? kinh ngạc và lo lắng (VÕ THỊ MINH, số nhà 35/120 Hoàng Hoa Thám - Hà Nội) Tôi thực sự sửng sốt khi biết tin một tập thơ được “in phô-tô với số lượng ít, chuyền tay bạn bè ở TP Hồ Chí Minh và một số tập khác sau đợt rà đã bị thu hồi và tiêu hủy”, của mấy tác giả trong nhóm “Mở Miệng” lại là “đối tượng” nghiên cứu của một luận văn thạc sĩ văn chương.
Một khóa luận hay luận văn mà ngay đối tượng đã không tường minh thì mọi phân tách lập luận sẽ không đủ sức thuyết phục. Người chấm phải đánh giá cả 3 điều này. Một hiện tượng thơ ca không tiêu biểu, không chính thống, không được công nhận của một nhóm người lại trở thành đề tài nghiên cứu ở bậc cao học, được chính danh công nhận và lưu trữ làm tài liệu nghiên cứu phổ quát trong một trường đại học cấp quốc gia.
Cách nhìn của bài viết nhìn bề mặt là ý kiến chính trị, nhìn chiều sâu là quan điểm về văn hóa và lịch sử. Hai phạm trù này rất dễ bị tráo trong phép ngụy biện. Nhưng, có điều tôi cũng trăn trở nhiều đêm là dân tộc ta đã khổ cực quá nhiều về chiến tranh… nếu “cấp tiến” theo kiểu này thì chưa biết chừng lại đưa dân tộc vào mồi lửa.
Trong bài báo Một “góc nhìn” phản văn hóa và phi chính trị đăng trên Báo QĐND của tác giả Tuyên Hóa đã phân tách tính chất “rác” của nhóm “Mở Miệng”. # Một cách trắng trợn của những người tự nhận là “cách tân, đổi mới” nhưng bản tính là mượn văn nghệ để làm chính trị.
Sau khi báo phát hành, tòa soạn đã nhận được nhiều quan điểm trực tiếp, qua điện thoại, qua thư bưu điện và thư điện tử của đông đảo bạn đọc gần xa, giãi tỏ sự tán thành với nội dung bài báo và nêu những kiến nghị cá nhân.
Chữ Tâm đối với nghề giáo là một yêu cầu không thể thiếu. Tôi hơi lạ là vì sao lại xuất hiện một luận văn kiểu như vậy ở một trường đại học. Thứ ngôn ngữ rác rến ấy không thuộc về thế giới của thơ ca. Và những vị giáo sư, tấn sĩ khả kính ngồi ở ghế hội đồng cũng nhất trí và cổ súy cho những tư tưởng méo mó kia? Thầy cô trước hết phải là người nêu gương tốt cho học sinh.
Vì thế, Hội đồng giám định ngoài các nhà khoa học cần có mặt của một số nhà văn, nhà lý luận-phê bình văn học và văn hóa học. Nếu cháu đỗ, thú thực tôi rất lo lắng nếu cháu “được” các xuân đường, cô giáo trên đây khuyên bảo.
Cần có một Hội đồng giám định lại! (Nhà văn, PGS, TS VĂN TUỆ QUANG - ĐHQG Hà Nội) Tôi là nhà giáo từng chỉ dẫn các nghiên cứu sinh (NCS) làm luận án tiến sĩ (TS), các học viên làm luận văn thạc sĩ (ThS), các sinh viên làm khóa luận tốt nghiệp cử nhân, trước đây gọi là luận văn tốt nghiệp… Đồng thời tôi cũng làm mướn tác nghiên cứu khá lâu năm và có không ít các tác phẩm văn học cũng như các công trình khoa học đã được xuất bản tại nhiều nhà xuất bản (NXB) trong nước và nước ngoài.
Báo QĐND xin trích giới thiệu một số quan điểm với bạn đọc. Những cái chúng ta đang có chắc gì còn giữ được, vì như thế thì nội chiến và thậm chí họa xâm lược sẽ ập tới.
Hẳn nhiên, một bài viết kiểu như vậy sẽ tạo ra ba xu hướng rõ rệt: Một là, thiên hướng ủng hộ sẽ là những người coi trọng văn hóa, lịch sử. Đó là điều đáng mừng! Bởi bấy lâu nay, không khí thời đại đã tạo ra kiểu phê bình ve vuốt, phải chăng, hoặc tâng bốc. Tuy nhiên, chẳng thể lợi dụng sự tự do ấy để tuyên truyền một thứ văn thơ có tính chất đồi tệ, phá hoại thuần phong mỹ tục của người Việt Nam.
Tôi càng kinh ngạc hơn nữa là luận văn này đã được Hội đồng chấm luận văn của Trường Đại học Sư phạm Hà Nội chấm điểm và cấp bằng, đương nhiên trước đó có cả những người tham gia chỉ dẫn! Tập “Mở Miệng” và các tập khác gọi là thơ được tác giả luận văn nghiên cứu thực chất như chính nhóm tác giả dìm là “thơ dơ, thơ rác, thơ nghĩa địa…”.
Mà nói đến văn hóa, lịch sử thì đặc trưng dân tộc không thể bỏ qua được.
Cách nhận xét của tôi về bài viết trên là đứng trên ý kiến lịch sử và văn hóa. Vì rằng, thường nhật, chả hạn như bên trường tôi, một đề tài nghiên cứu ở cấp cử nhân còn phải phê duyệt Hội đồng khoa học. Có nhẽ rất lâu rồi tôi và cũng là bạn đọc nói chung mới được đọc một bài viết có tinh thần phê bình thực thụ là phê bình như vậy trên diễn đàn.
QĐND - LTS: Trên trang 5 Báo Quân đội dân chúng (QĐND) số 18766 ra ngày 8-7-2013, có đăng bài Một “góc nhìn” phản văn hóa và phi chính trị của tác giả Tuyên Hóa, phân tách và phê phán bản luận văn thạc sĩ của tác giả Đỗ Thị Thoan và những vấn đề can dự đến bản luận văn này.
Vì vậy những tư tưởng, những việc làm có tính tai hại này cần phải được ngăn chặn kịp thời. Hậu quả tình khó lường! (LÝ VÂN LINH NIÊKDĂM, càn Trường CĐ VHNT Đắc Lắc) Sau khi đọc bài viết Một “góc nhìn” phản văn hóa và phi chính trị trên Báo QĐND số 18766 phát hành ngày 8-7-2013, tôi không thể tin được và phải bật thốt lên: Từ lúc nào mà những lời nói bậy, chửi bậy, những câu chữ tục lệ đã trở nên “thi phẩm” và được tôn, ngợi khen? Vậy thì làm sao một cô giáo như tôi có thể dạy, hoặc nhắc con cháu tôi, học trò tôi rằng, không được nói bậy, không được chửi bậy, phải các em lỡ mà đọc cái “luận văn khoa học” của cô Đỗ Thị Thoan và dùng nó để phản bác lời tôi? Chắc chắn đã có nhiều lớp học sinh là những đay nghiến ngày mai, đã được cô giáo Thoan và cả những người trong hội đồng đã chấm cho cái “luận văn thạc sĩ” của cô Thoan những điểm 10 ấy, đã nghe thuyết giảng những điều sai trái, phản văn hóa và phi chính trị như thế.
Văn chương là nhân học! văn chương có khả năng thanh lọc tâm hồn và hướng tâm hồn con người đến thế giới của cái đẹp Đồng thời miễn dịch với cái ác, cái xấu trong cuộc sống. Đừng lạm dụng danh nghĩa trí thức! (PHÙNG THỊ KIỀU TRINH, thị trấn Đồng Mỏ, Chi Lăng, Lạng Sơn) Đọc bài viết Một “góc nhìn” phản văn hóa và phi chính trị của tác giả Tuyên Hóa trên Báo QĐND, chúng tôi không thể tán đồng với thứ “thơ” mà nhóm "Mở Miệng" viết nên và những lời tán tụng, cổ súy của giảng viên Đỗ Thị Thoan.
Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tôi đã được thầy cô truyền dạy cái hay, cái đẹp của những trang văn, những áng thơ. Có nhiều cái, người phê bình biết rằng sai mà không dám chỉ ra vì sợ phật lòng, sợ thù oán hoặc sợ bị quy chụp là thủ cựu, cũ kỹ, thiếu cách tân… Bài viết có lập luận chặt, có thái độ dứt khoát và cương trực.
Theo tôi, một luận văn để xảy ra tình trạng như đã nêu trong Hội nghị lý luận-phê bình văn học lần thứ III (6-2013) và như trong bài viết của tác giả Tuyên Hóa, rõ ràng cần có một Hội đồng thẩm định lại để sáng tỏ hóa vấn đề, nhằm đạt tới một chuẩn và công bằng cho quờ. Còn cơ sở để chấm điểm khóa luận, luận văn hay luận án TS thì có 3 vấn đề rất quan yếu: Đối tượng nghiên cứu, phương pháp nghiên cứu và kết quả nghiên cứu.
Với những câu, những từ được trích dẫn trong bài luận văn chỉ đọc thầm thôi đã thấy ngượng, không hiểu sao cô giáo Đỗ Thị Thoan lại có thể biểu thị trước hội đồng.
Cho nên, một số người có quan điểm “đổi mới” một cách thái quá cũng sẽ không đủ luận cứ khoa học để bác lại lập luận của Tuyên Hóa trong bài viết trên.
Hai là, khuynh hướng phản đối sẽ là những phần tử “cấp tiến” cực đoan muốn đạp đổ ngay hiện tại để tìm ra một hướng mới, nói theo văn chương là “lối thoát”.
Nhiều tập thơ của nhóm này đã bị trưng thu và tiêu hủy vì theo như chính nhóm này tự nhận đó là “thơ dơ, thơ rác, thơ nghĩa địa…”.
Nhưng tại sao một người có học thức cao và giảng viên của một trường đại học có uy tín cao lại dám công khai làm một luận văn, không giấu sự nhất trí của mình với những thứ thơ nhơ, đáng bị loại bỏ như vậy? Sự nhất trí của tác giả luận văn với những tư tưởng chống chế độ đã cho ta thấy sự chống đối trong chính tư tưởng của tác giả.
Nhưng trong luận văn thạc sĩ cao học của giảng sư Đỗ Thị Thoan ở Trường ĐHSP Hà Nội đã lấy những tập thơ của nhóm "Mở Miệng" làm đề tài nghiên cứu của mình. Bài viết miêu tả khả năng phản biện khoa học với tinh thần và ý thức bảo vệ những giá trị văn hóa có thực tồn tại trong đời sống tinh thần của dân chúng suốt gần một thế kỷ qua. Một luận văn ThS thì thủ túc cao hơn, quy trình còn nghiêm nhặt hơn.
Nhìn như vậy, tôi đánh giá tác giả bài viết là người dũng mãnh, thậm chí trong cảnh ngộ bây chừ có thể coi là rất can đảm và có trách nhiệm. Tôi rất ý hợp tâm đầu và nhất trí cao với bài báo Một “góc nhìn” phản văn hóa và phi chính trị của tác giả Tuyên Hóa đăng trên Báo QĐND.
Đây là trường hợp “hy hữu”. Một vấn đề cũng rất quan trọng khác là luận văn đã được thực hiện theo phương pháp nghiên cứu nào? Nói cụ thể là cơ sở lý thuyết của luận văn là gì? Lý thuyết này bắt đầu từ đâu? Ở thế giới bắt đầu có từ khi nào? Việt Nam thu nhận nó theo cách nào…? Rõ ràng, không phải lý thuyết nào có trên thế giới là đều có thể vận dụng vào Việt Nam hay một nước nào đó.
Tư tưởng của bản luận văn này rất ác hại đối với những tình nhân văn học và đang ngồi trên giảng đường văn khoa như chúng tôi. # Thái độ chính trị, chống phá quốc gia và giải thiêng hình tượng Bác Hồ.
Họ còn dùng thủ pháp giễu nhại để xuyên tạc, vu cáo, bôi nhọ… nhằm hạ bệ các thần tượng, giải thiêng các lãnh tụ và danh nhân, bôi bẩn các giá trị lịch sử, văn hóa của dân tộc, xúc phạm chủ toạ Hồ Chí Minh… Họ đã trình diễn.
Văn là người! Liệu cháu có trở nên người đúng nghĩa khi phải học với những người thầy và những thứ “lý luận” như thế? Rất ác hại đối với chúng tôi! (HÀ THỊ QUỲNH, K55 văn học, ĐHQG Hà Nội) văn học Việt Nam hiện đại có rất nhiều hiện tượng phức tạp, trong đó có hiện tượng của nhóm thơ "Mở Miệng".
Những bài thơ của nhóm “Mở Miệng” đã đi ngược lại với con đường mà văn chương-nghệ thuật nước ta luôn xác định là phục vụ quần chúng, phục vụ đường lối cách mạng của Đảng, của quốc gia.
Những quan điểm trên đây chỉ là những ý nghĩ riêng mà tôi muốn bàn thảo trong tâm thế của một đồng nghiệp của tác giả (vì tôi biết Tuyên Hóa cũng là một nhà giáo và là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam), chưa đủ là một bài viết bàn thảo mang tính học thuật vì hiện tại trong tay tôi chưa có bản luận văn của Đỗ Thị Thoan, cũng như biên bản chấm luận văn của Hội đồng. Những sự việc trên đây không khỏi gây bức xúc cho những phụ huynh đang có con em trong độ tuổi đi học.
Đồng ý rằng hiện giờ, VHNT được tự do tinh khiết tác và tự do trong phương pháp hấp thụ. Là một sinh viên văn khoa, tôi vô cùng bối rối trước một bài luận văn đề cao tư tưởng sai trái như vậy nhưng mà chưa được xử lý dù rằng dư luận đã lên tiếng khá nhiều.
Về mặt thực tiễn, dù có đổi mới đến đâu cũng không thể phủ định một giá trị lịch sử đã được xây dựng ít nhất là vài đời người Việt Nam. Ba vấn đề này liên quan rất khắn khít với nhau. Trong thời buổi hội nhập và sự biến động phức tạp của kinh tế, chính trị trên thế giới bây giờ, thì những tư tưởng lệch lạc có nhiều nhịp để phát triển, không chỉ những kẻ học vấn thấp, mà ngay cả trong giới trí thức có trình độ học thức cao, có người cũng lợi dụng sự hiểu biết và uy tín của mình để tuyên truyền những tư tưởng méo mó vào công chúng.
Nhưng có một đôi vấn đề mà tôi cũng thấy khó hiểu. Ba là, xu hướng “làm ngơ” gồm những người không muốn phiền toái, không muốn dây đến nó vì nhiều lẽ khác nhau. Chính những “nhà thơ” đó và ngay tác giả luận văn cũng biết rằng thơ của họ “bị tịch thâu và tiêu hủy”. Những hậu quả ấy liệu có thể tính ra được không? Làm sao chúng ta có thể lên tiếng “trách mắng” các thanh niên rằng, họ ngày một không coi trọng lịch sử, không quý trọng văn hóa dân tộc, báng bổ linh hồn của dân tộc… khi mà chính một số những người thầy, người cô của họ là những người đã và đang vẫn làm những điều đó hằng ngày? Con em chúng ta sẽ học được những gì? (BÙI TRẦN LÊ VĂN, Hội VHNT Tiền Giang) Sau khi đọc bài viết Một “góc nhìn” phản văn hóa và phi chính trị của tác giả Tuyên Hóa đăng trên Báo QĐND ngày 8-7-2013 và các bài viết cùng vấn đề đăng trên một số báo khác, tôi thực sự sửng sốt vì sao một bản luận văn phản giáo dục, phản văn hóa và sai trái về ý kiến chính trị như thế nhưng được hội đồng chấm điểm 10 tuyệt đối.
Và như vậy thật đáng tiếc và rất đáng lo ngại đối với Trường Đại học Sư phạm Hà Nội, một trọng điểm đào tạo giáo dục lớn của quốc gia, nơi đào tạo các đời nghiêm đường sư phạm, “thầy của các thầy”, là “cỗ máy cái trong nền giáo dục quốc gia”! Là một phụ huynh và trong kỳ thi đại học vừa qua, tôi có đứa cháu họ thi vào Khoa Văn Trường Đại học Sư phạm Hà Nội.
Luận văn này đã bị dư luận phê phán. Là thứ “thơ dơ, thơ rác, thơ nghĩa địa.
Quan yếu hơn, nhóm thơ “Mở Miệng” đã ưng chuẩn thứ tiếng nói mà người thường ngày không dám nhắc đến, để trình diễn. Dân ta sẽ khổ biết chừng nào? đời trẻ có thể chưa tưởng tượng được, nhưng thế hệ chúng ta thì quá nhằm nhè điều này.
Thành ra, tôi thực thụ sửng sốt và băn khoăn về hiện tượng nêu trong bài Một “góc nhìn” phản văn hóa và phi chính trị của tác giả Tuyên Hóa đăng trên Báo QĐND ngày 8-7-2013.
Làm thầy phải có cái tâm. ”. Rõ ràng những người chỉ dẫn và Hội đồng chấm luận văn đã đồng ý kiến với tác giả của bản luận văn. Tôi lại càng kinh ngạc hơn khi tác giả của luận văn này lại là người giảng dạy văn học cho sinh viên sư phạm tại Trường Đại học Sư phạm Hà Nội.
Vấn đề “giải thiêng” là vấn đề thuộc phạm trù văn hóa, triết học và lịch sử.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét